Cuối tuần



Cuối tuần với nhiều người là ngày nghỉ sau một tuần miệt mài, mệt mỏi, mụ mị với công việc.
Cuối tuần là dịp để nghỉ xả hơi, quây quần bên người thân, bạn bè chia sẻ niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống.
Cuối tuần - chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy toàn thân thả lỏng và thư giãn, tiếp thêm động lực để chúng ta hoàn thành công việc đang dang dở.
 Với tôi, cuối tuần không chỉ đơn thuần là như thế.

Cuộc sống của tôi từ khi biết rung động với A thì cuối tuần là ngày mà tôi chờ đợi. Cuối tuần chúng tôi mới được bên nhau. Tính chất công việc của A luôn di động, chỉ cuối tuần được nghỉ mới có thời gian dành cho tôi. Thậm chí không phải cuối mỗi tuần mà là cuối tuần của chu kì 1 tháng, 2 tháng rồi 3 tháng. Tôi chờ đợi những cuối tuần như thế trong suốt 6 năm trời yêu nhau, cho đến cả khi chúng tôi về chung một nhà vẫn là những ngày tôi đợi chờ đến cuối tuần. Dường như tôi làm việc, sinh hoạt chỉ hướng đến một mục đích là chờ đợi những ngày cuối tuần mau mau đến. Cứ như vậy thời gian trôi qua nhanh.


Gần 2 năm sau ngày cưới tôi lại chờ đợi cuối tuần.
Chờ cuối tuần để về thăm con, lên xe ngồi lay lắt hơn 3h để về ngủ với con 1 đêm, chơi với con 1 ngày rồi lại đi.
Gánh nặng cuộc sống chỉ cho phép tôi gần con mình thời gian ít ỏi như thế. Cuối tuần này rồi cuối tuần kia, một tháng có 2 cuối tuần mà tôi trông đợi.
Cuối tuần của tôi bây giờ không còn chờ đợi A nữa, bởi vì A đi xa rồi. Chỉ còn tôi và con thôi. Biết thế nhưng mỗi khi ngày cuối tuần đến lòng tôi lại đau xót, tôi nhớ những ngày cuối tuần hạnh phúc đã qua đi. Giọt sầu cứ thế không ngăn được.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến